Mùa hè năm 1978, đại úy Nguyễn Hưng, có biệt danh là Hưng Râu, một con sói biển già dày dặn kinh nghiệm. Hắn ta là thuyền trưởng chiếc "TC-9097", một loại tàu chiến với 900 mã lực và hai chân vịt đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng khi quyết định chạy vào tránh bão ở cửa Hoàng Long, vùng nước rộng mênh mông, quanh năm hoang vắng, với những đám rong trôi nổi dễ đánh lừa cảm giác và vô số bãi cát ngầm di động khiến cho việc quay trở hết sức khó khăn và nguy hiểm...

"TC-9097" đã vật lộn cày, dũi suốt một ngày ròng mới ra được nhưng đành chịu mất neo chính và sợi dây neo quâ´n chặt vào chân vịt bên phảị
Những cuộc cãi cọ đổ lỗi cho nhau kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Cuối cùng Hưng Râu cảm thấy xâú hổ với nghề nghiệp, hơn nữa cũng lo ngại hậu quả xâú khi trở về đơn vị, ra lệnh quay lại Vụng Giải, hy vọng sẽ xử lý xong xuôi mọi chuyện mà không phải gặp người quen trong giới tàu bè.
Chiếc tàu chỉ còn có một chân vịt nên lặc lè chạy một cách chậm chạp. Vụng Giải nằm cách Hoàng Long chừng 10 hải lý, bốn bề vách đá cao ngút, nước trong vắt, lạnh lẽ rợn ngườị Tàu bè lớn ít khi ghé vào
đây, chỉ có dân đào sò hay chèo thuyền qua để đi tắt sang Lạch tỉnh.
Giữa trưa, "TC-9097" thả neo mũi, tắt máy nhưng không một ai dám yên tâm vì chiếc neo phụ quá nhẹ, lại đã cũ mèm chẳng lấy gì làm chắc chắn cho lắm. Dân sông nước gán nhất công việc lặn gỡ dây neo quấn chân vịt. Ở đây có một lý do bí hiểm nào đó mà không một ai giải thích nổi và hầu như những tay bơi lội như rái cá thì càng hay gặp nạn.
Ðã là thuyền trưởng, cho dù là thuyền trưởng tàu chiến đi chăng nữa thì Hưng Râu cũng không dám đuà cợt với thuỷ thần. Hưng Râu cho giết gà, cầu khấn cẩn thận rồi sau đó hạ lệnh chuẩn bị đồ lặn. Gọi là đồ lặn nhưng thực ra chỉ có một cuộn dây mồi, mấy cái áo phao dự trữ và con dao nhọn dùng để cắt dây neọ Toàn tàu tập trung sau lái và Hưng Râu ra lệnh cho một tên đàn em nhảy xuống cắt dây neọ Tên đàn em này rất sợ hãi khi biết mình phải làm nhiệm vụ đó nhưng vì không thể nào cải lời thuyền trưởng nên hắn đánh tuân theo nhảy ùm xuống........
Hai phút, rồi ba phút trôi qua mà tên đàn em vẫn không chịu ngoi lên. Ðến phút thứ năm thì một nỗi kinh hoàng bao trùm lên toàn tàụ
- Kéo lên ! Hưng Râu ra lệnh.
Hai tên thủy thủ trên tàu vội vàng giật mạnh sợi dây mồi, nhưng sợi dây nhẹ bỗng.Không ai kịp hiểu điều gì xảy rạ Ðột nhiên có ai đó kêu lên:
- Thằng Hải bị rồi !...
Tên thuyền trưởng như sự tỉnh:
- Tất cả chúng mày nhảy xuống !...-Hưng Râu kêu hét lạc giọng, chẳng theo một nghi thức mê.nh lệnh gì.
Ba giờ liền sau đó họ vẫn thay nhau ngụp lặn nhưng không phải để cứu mà là tìm xác kẻ xấu số. Vài người nói rằng họ trong thấy bóng cá mập lởn vởn gần tàụ Có lẽ đó là lời giải thích !!!
Trời về chiềụ Dân đào sò lác đác từ lạch tỉnh trở về. Hưng Râu vẫy một chiếc thuyền.Chủ thuyền cao lớn, râu bạc trắng, tay dài như tay vượn, mặc quần rô.ng ống bằng vải thô đã rách một vài chỗ. Ðầu ông già trọc lóc, bị rạch đôi bởi một vết sẹọ
- Lâu chưa ? - Ông già hỏi sau khi nghe tường thuật đầu đuôi câu chuyện.
- Năm tiéng rồi - Hưng Râu đáp.
- Mấy anh dịnh trả bao nhiêu ?
- Năm can dầu ?
- Ðược rồi, bỏ lên thuyền đi !
Sau khi nhận hàng xong ông già đi vào trong thuyền lấy ra một cái xương nham nhở, xỏ vào một sợi dây vừa tháo, đeo lên ngực. Sau đó ông cởi quần áo và nhảy xuống. Sau một lát ông ngoi đầu lên và lẩm bẩm một câu gì đó không ai nghe rõ. Ðột ngột ông ngẩng le ^n hỏi:
- Mấy anh có ai phạm trọng tội không ?
Không ai nhúc nhích.
- Mấy anh có ai giết người không ?
Ông già hỏi lại và đưa mắt nhìn những người đứng trên boong. Nhận thấy ai nấy đều im lặng cảnh giác nên ông chậm rãi giải thích :
- Vụng Giải là chỗ nước dữ, từ lâu nổi tiếng linh thiêng. Các anh tìm xác người chết trôi mà không biết đường khấn vái thì đến Tết cũng chưa tìm gặp. Người chết trôi bao giờ cũng nằm sấp nhưng nếu được khấn thì xác chết tức khắc sẽ lật ngửạ Lúc đó những ai phạm tội giết người thì khôn hồn
liệu mà tránh đi nếu không sẽ hộc máu tươi mà chết !
Giọng ông già bình thản nhưng xa xăm lặnh lẽọ Mọi người thuỷ thủ nghe đến đó đều rùng mình nhưng không ai mở miệng.
Rồi ! - Ông già nói và leo lên boong mặc quần áo vàọ Tất cả những gì ông già làm sau đó đều bí hiểm, những câu thần chú, cả giọng nói trầm trầm khi to khi nhỏ, cả động tác chậm chậm như trong mộng....
- Lên ngay bây giờ đây !
Quả thật phía xa xa một khối đen đang từ từ nổi lên cùng với những đám bọt nước màu gạch cua sôi sùng sục. Cái xác chết nằm sấp, bập bềnh trôi lại gần tàu Một vệt máu loạng lỗ chảy trôi theo dòng nước. Trên boong mọi người lặng như tờ. Họ nín thở theo dõi cái xác chết trôi một ngày đến một gần mà không ai để ý thâý rằng bầu trời đang tối sầm lại và gió đông nam mỗi lúc một mạnh thêm. Ðột nhiên xác chết dừng lại, khe khẽ xoay rồi lật ngửạ Một tiếng rú khủng khiếp, không rõ của ai rồi sau đó mấychục mạng người ngã vật ra boong tàụ
Một trận gió bất ngờ ném chiếc tàu "TC-9097" vào vách đá và nó vĩnh viễn nằm lại trong lòng biển.
49989
truyen ma co that, nguoi chet, oan hon, kinh di, vu an,
55884 lượt
 xem truyện ma này
46771 lượt
 xem truyện ma này
58427 lượt
 xem truyện ma này
30701 lượt
 xem truyện ma này


Còn nhiều nữa, xem thêm...

Truyện ma hay nhấtTruyện ma đọc nhiều nhất