Hồi mấy tháng trước nghe bà con ở xóm tôi bàn tán về chuyện anh Tư Ếch, người làng bên, một hôm đi soi ở chỗ cống cây xoài, đã thấy một cái đầu người nổi lềnh bềnh trên mặt nước, anh ta sợ quá bỏ chạy và bị cái đầu ấy lăn long lóc đuổi theo…

Nghe vậy, tôi định bụng khi nào gặp anh Tư Ếch phải hỏi anh về chuyện này để xem thực hư ra sao.

Tuần rồi có dịp gặp anh Tư Ếch, tôi đã hỏi anh Tư về chuyện ấy, và được anh Tư kể lại toàn bộ câu chuyện.

Sau đây là câu chuyện được viết lại dựa theo lời kể của anh Tư:

Tối hôm nọ, anh Tư đi soi cá ở khúc mương chảy qua cống cây xoài. Anh tính là sẽ bắt đầu từ khúc chỗ chùa nơm lần lên tới chỗ cống cây xoài, rồi sẵn đó bước lên đường cái rồi về luôn.

Vừa xuống mương, đi được một khúc mà đã được mấy con cá trầu cở lớn hơn cán rựa làm anh Tư thấy phấn khởi trong trong ruột, nên cứ cặm cụi “mần” mải “mần” miết mà chẳng thấy mệt…

Cho đến lúc, bóng đèn đội đầu sụp điện yếu dần còn lu lét, sợ hư bình, anh Tư mới tắt đèn tạm nghỉ. Lên ngồi nghỉ bên bờ mương,lúc này,anh mới nhận thấy không gian xung quanh tối đen như mực, vắng tanh, không một tiếng người hay một thứ âm thanh nào khác, ngoài tiếng kêu của lũ ếch, nhái, ễnh ương hoà lẫn với nhau thành một thứ âm thanh khi trầm khi bổng nghe não lòng người.

Bầu trời vẫn còn đen ngòm, mưa cứ bay bay hoài không dứt, mặc dù lúc chiều đã mưa một cây thật to nước chảy tràn đồng ngập xá rồi. Một mình ngồi giữa chốn đồng không mông quạnh, thỉnh thoảng một cơn gió bấc non thổi tới làm anh Tư cảm thấy lành lạnh.

Anh Tư kéo chiếc áo mưa che lại cho kín hơn, đoạn châm lửa điếu thuốc, hít một hơi thật dài, ém khói vào phổi rồi từ từ thở ra, mùi khói thuốc làm anh thấy ấm áp dễ chịu.

Anh ngồi nhìn chung quanh, nhìn con đường phía trước không một bóng người qua lại làm anh nhớ đến những câu chuyện ma trên khúc đường này mà người ta đã kể anh nghe. Không biết có phải vì những chuyện đó được đồn ra làm người ta sợ rồi ít dám đi trên con đường này hay không?

Chuyện kể rằng: Vào những đêm sau cơn mưa giông, hay là những đêm mưa phùn gió bấc, mưa giãi, gió mây, trong chòi nhìn ra, người ta thường thấy ở giữa gò mả tối đen như mực bổng nhiên từ dưới đất nhô lên một ánh lửa đỏ bầm bầm có hình dạng của ngọn lửa đang cháy từ một cây đuốc; rồi những ánh lửa khác cứ lần lượt mà nhô lên, nhô lên, ánh lửa sau nối đuôi ánh lửa trước một cách rất có trật tự, nhiều lúc có đến hàng chục ánh lửa như thế.

Sau khi lên khỏi mặt đất, chúng bắt đầu di chuyển vòng vòng theo chiều hình trôn ốc lớn dần, lớn dần, mải cho đến khi ra tận đường cái, chúng bắt đầu di chuyển thành hàng một, men theo đường xuống tận đến gần chỗ đài liệt sĩ - cách nghĩa địa mấy trăm thước, đảo vòng vòng mấy lượt rồi lại trở về.

Khi về lại nghĩa địa, những cục lửa đó cũng lần lượt di chuyển theo đúng quỹ đạo cũ, nhưng theo chiều ngược lại. Cho đến khi về đúng điểm xuất phát ban đầu, từng cục lửa theo thứ tự từ từ rơi xuống đất rồi… biến mất.

Người ta nói đó là ma đuốc, loại ma hiền không làm hại ai. Hiện tượng ma đuốc ở khu nghĩa địa này đã được nhiều người cho rằng họ đã thực sự chính mắt thấy, và những lời kể của họ đều khá giống nhau.

Và không chỉ có chuyện ma đuốc mà người ta còn thấy, vào những đêm tối trời, có một bóng người đàn bà quảy quang gánh trên vai, tay dắt đứa con gái cũng đi về hướng đó. Nghe đâu, hồi bữa trước có đoàn cải lương về hát ở xã, bà Tũn ở xóm trên dám bỏ số tiền bằng một ngày công nhổ cỏ của bà để đi xem hát.

Lúc vãn hát, trên đường về, bà thấy một người đàn bà vai quảy gánh tay dắt đứa nhỏ đang đi phía trước cách bà chừng mươi bước. Lòng khấp khởi mừng thầm, bà vội rảo bước nhanh hơn mong theo kịp người ấy mà đi cùng cho đỡ sợ ma!

Nhưng ai dè, khi vừa kịp tới, thì người đàn bà kia đã quay lại nhìn bà với cái mặt chầm vầm như cái bánh tráng nướng mà chẳng có mắt mũi gì cả, chỉ có cái miệng há to toàng hoạc đỏ lòm!!!

Đó là những chuyện,anh Tư nghe được trước lúc trước kia; còn sau ngày con gái Bưởi bị tên Tặc hãm chết rồi nhét xác dưới cống, anh lại còn nghe thêm nhiều chuyện rùng rợn hơn nữa!

Như chyện:

Một hôm, anh ba Hoạn nhà ở Phước Đồng đi dự dám cưới về, tới cống cây xoài, thấy mắc tiểu, anh dựng xe bước lại chỗ đầu cống rồi trút bầu tâm sự xối xả xuống mương.Vừa trút, anh vừa nhắm mắt, đầu gật lên gật xuống, đến lúc gần cạn bầu tâm sự, anh mới mở mắt ra.

Trời ơi, ngay trước chỗ anh chừng vài bước - trên bờ ruộng, anh thấy rõ ràng một đứa con gái đầu tóc rủ rượi, thân thể trần truồng, đang ngồi cúi gục bên cạnh một đống lửa bầm bầm và quay lưng về phía anh. Ối!!! Hồn vía anh lúc này như lên mây lên mưa, anh toan nắm quần mà nhảy…

Nhưng mà nhảy làm sao khi chiếc xe của anh vẫn còn ở đó!!! Nhưng may quá, một ý nghĩ bất ngờ chợt thoáng qua trong óc, anh liền đưa tay… hứng lấy vài giọt nước tiểu cuối cùng rồi bôi lên hai mắt.Thật là kỳ lạ, ngay lúc đó anh chẳng còn thấy đứa con gái hay cục lửa gì nữa cả!

Hiện tượng đứa con gái trần truồng ngồi hơ lửa đó không phải chỉ một mình anh ba Hoạn thấy mà còn nhiều người đã bỏ xe mà nhảy nữa.

Chẳng hạn, mới bữa trước, anh Tư nghe kể, có mấy anh chàng thanh niên đi chơi đêm về tới gần đó thì xe bị hết xăng phải dắt bộ. Khi tới chỗ cống, cũng thấy đứa con gái trần truồng ngồi hơ lửa.Thấy có người đứa con gái đó ngước lên nhìn. Ôi, một cái mặt chầm vầm! Hoảng hồn, cả bọn bỏ xe mà nhảy, khóc la ỏm tỏi!

Hay là một câu chuyện khác:

Một bữa nọ, độ chừng bảy - tám giờ tối, có hai vợ chồng đèo nhau trên chiếc xe đời mới đèn sáng choang, lúc gần tới chỗ cái cống, anh chồng thấy một đứa con gái trần truồng đứng bên đầu cống nhìn về phía anh. Anh tưởng đó là con Mùi khùng hay ở trần truồng đi lang thang, anh thản nhiên cho xe chạy bình thường.

Khi xe vừa tới cống thì… , ối trời ơi, “con Mùi của anh” đang đứng ở đầu cống, bổng nhiên nó nhảy ào một cái ra ngay trước đầu xe của anh; quá bất ngờ theo phản xạ anh lách tay lái quay ngoặc lại làm chiếc xe mất thăng bằng ngã xuống một cái rầm, hai vợ chồng té lăn nghiêng ,lăn ngửa hồn vía lên tận mây xanh! Khi hoàn hồn, lòm còm ngồi dậy, nhìn quanh nhìn quất,thì chẳng thấy ai cả,xung quanh vẫn vắng lặng chẳng một bóng người!

Rồi những chuyện tương tự như thế vẫn được người ta đồn đãi ra.

Anh Tư kể đến đây thì chị Tư tiếp:
- Trời ơi,chú biết không,lúc đó nghe mấy đứa trong xóm tụi nó báo là tụi nó thấy ổng nằm ngoài đầu đường.Nghe vậy,tôi quýnh lên không biết đường,biết ngõ đâu mà lần!Tôi cứ hết chạy ra rồi lại chạy vô.Cuối cùng,tôi sực nhớ ra,tôi chạy ra chuồng heo rút cây đòn khiêng heo,lấy thêm hai sợi dây dù nữa,rồi ba chân bốn cẵng chạy ra.Lúc này bà con gần nhà, nghe ồn ào,nên người ta ra đứng đầy cả ngoài đường.Thấy tôi xách cây đòn,nói ra khiêng ổng,họ mới cản tôi lại,biểu chờ họ lấy xe Honda ra chở ổng về.
Trời! Vừa ra ngoài đó,tôi thấy thằng chã nằm một đống,làm tôi hết hồn hết vía.Tưởng là thằng chã chết rồi,tôi khóc như mưa bấc.Rồi, người ta xúm tới xem, thấy thằng chã còn thở;họ nói với tôi là thằng chã còn sống. Lúc đó tôi mới mừng,hết khóc! Bà con mỗi người một tay xúm nhau xóc thằng chã lên xe, tôi ngồi sau ôm, chở thằng chã về.
Chú biết, về nhà rồi mà thằng chã còn mê man bất tỉnh cứng đờ như khúc gỗ. Tôi phải hơ hết cả chậu lửa, chã mới tỉnh! Mặc dù tỉnh lại rồi mà chã cứ nói nhảm nhảm cái gì đó suốt. Tôi đoán biết là thằng chã bị "mắc chuyện" rồi, làm cả đêm ấy tôi ngủ đâu có được, cứ nhấp nha nhấp nhỏm,chờ mau sáng để lên am thầy Năm Nhỏ, nhờ thầy coi xem thằng chã mắc chuyện gì.
Và đây là nội dung câu chuyện chị Tư kể lại khi chị tới am nhà thầy Năm:
Sau khi chị Tư kể nội dung sự việc, Thầy Năm đi lại bàn Tổ thắp ba nén nhang, gõ ba hồi chuông, sai âm binh đi tới chỗ cống cây xoài bắt cái vong nào đã phá anh Tư hồi hôm.
Khi âm binh bắt được cái vong đó đem về đứng trước sân, Thầy Năm thấy đó là một vong nữ chừng 18-19 tuổi, tóc tai rủ rượi, không một mảnh vải che thân.
Thầy cho vào hỏi,nó liền khai một mạch: Tên nó là: Bưởi, chết gần được một năm tại cống cây xoài do bị tên dâm tặc hãm, rồi xiết cổ bằng dây điện, sau đó đem xác nhét xuống cống. Và, nó cho biết thêm là lúc tên dâm tặc xiết cổ trên bờ, nó chưa chết mà chỉ ngất đi vì mệt và nghẹt thở. Rồi sau khi bị nhét xuống cống, do ngộp nước nó mới chết. Như vậy là nó chết nước, cho nên hiện thời nó là Ma Da dưới cống.
Thầy Năm hỏi tại sao nó lại nhát anh Tư, khi anh ấy đáng tuổi cha chú và không chọc ghẹo gì. Nó bảo là nó tức anh Tư. Bởi cái đêm thứ hai nó nằm dưới nước, lạnh lắm, nó chịu không nổi. Nó chờ có ai đến gần để kêu vớt nó lên. Nhưng chờ mải mà chẳng thấy ai và rồi cuối cùng thấy anh Tư câu cá cách chỗ nó chết chừng vài chục thước, mừng quá,nó liền chạy đến kêu mà anh Tư chẳng ừ hử với nó một tiếng. Nó tức lắm định gặp lúc thuận tiện nó sẽ trả thù. Và hôm đó cơ hội đã đến. Lẽ ra nó đã nhận nước anh Tư rồi, nhưng mà phước nhà anh Tư còn lớn và số anh Tư chưa hết nên nó không nhận nước được,chỉ bắt anh Tư một vía để anh Tư chừa cái tật muốn thấy ma.
Thầy Năm đòi nó phải trả lại vía cho anh Tư. Ban đầu nó không chịu trả. Và thầy Tư phải làm hùm làm hổ, đòi bắt nhốt vào hủ, đòi đánh đập đủ thứ....Cuối cùng nó mới chịu trả, nhưng phải thoả mãn một điều kiện,là nội trong ba ngày phải sắm đủ lễ vật và anh Tư phải đến khấn xin lỗi nó. Thầy Năm hỏi nó về lễ vật nó yêu cầu.Nó cho biết lúc nó chết trần truồng,và cho đến bây giờ nó vẫn không có quần áo,tuy nhà có cúng cho mà không nhận được, cho nên nó lạnh lắm. Nó chỉ cần anh Tư cúng cho nó một bộ quần áo, một đôi dép và một cái mũ, rồi nhờ thầy Năm cúng nó mới nhận được.

Đến ngày trả lễ chị Tư chuẩn bị hương đèn, hoa quả, cơm canh các thứ, cùng với một đôi dép,chiếc mũ, bộ đồ bằng giấy đến nhờ thầy Năm cúng. Trong buổi lễ anh Tư đã khấn xin lỗi vì cái "tội" anh đã vô tình không biết nó nằm dưới cống để mà vớt lên.
Bữa cúng trả lễ hôm đó nó tự về nhà thầy Năm, chớ thầy không cần phải sai âm binh dẫn nó về nữa. Trong lúc thọ nhận lễ vật cúng, thầy Năm có hỏi nó là hôm trước nghe nói có thầy chùa làm lễ thỉnh vong lớn lắm sao không theo thầy về chùa tu hành mà vất vưởng ở chỗ ấy làm chi cho lạnh lẽo. Nghe thầy thuyết minh lại, lúc nghe thầy hỏi như vậy thì nó vùa khóc rấm rức vừa nói là,người chết nước phải chịu một sự ràng buộc khắc nghiệt lắm, không phải muốn đi đâu thì đi,nếu muốn đi thì phải kéo một người khác xuống thế chỗ rồi mới được đi. Nhưng mà cũng không phải dễ gì kéo được người ta đâu, phải là người có số chết nước và hạp với mình mới kéo họ được. Cho nên khi xuống đó, nó đã gặp nhiều vong chết đã mấy mươi năm, thậm chí cả trăm năm mà chưa được đi nơi khác chỉ vì chưa tìm được người hạp thế chỗ. Nó còn cho biết, những vong được ở thành nhóm riêng tuỳ theo nghiệp chết của mình, như vong chết nước chỉ được quan hệ với vong chết nước, vong chết vì tai nạn xe cộ chỉ được quan hệ với những vong đã chết vì nghiệp này. Thì,trong nhóm vong chết nước, nó có quen với một vong nam trạc bằng tuổi nó, vong này đã chết ở cống mương tháo cách đây năm sáu năm. Một bữa vong nam đó gặp nó và nói là, vài bữa nữa nó (vong nam) sẽ được ra khỏi chốn lạnh lẽo này rồi,vì nó đã tìm ra một người đàn bà hạp với nó, vào một ngày gần đây nó sẽ khiến người đàn bà ấy đi ra chỗ mương tháo-khúc mương mà nó đã chết và nhận bà ấy xuống, người đó là một người đàn bà(lúc nó nói) đang có mang được 4 tháng.
Sau khi thụ hưởng đồ cúng và nhận lễ vật xong, nó vui vẻ ra đi.
115867
truyen ma co that, nguoi chet, oan hon, kinh di, ke truyen ma,
92640 lượt
 xem truyện ma này
88549 lượt
 xem truyện ma này
85752 lượt
 xem truyện ma này
54139 lượt
 xem truyện ma này


Còn nhiều nữa, xem thêm...

Truyện ma hay nhấtTruyện ma đọc nhiều nhất